Tuesday, May 27, 2008

Nho.......




hichic , tim ơi sao mày không chịu nghe đầu nói vậy? Chỉ 1 lần chạm nhẹ cũng làm tim ai xao xuyến!

Saturday, May 17, 2008

Con nguoi tA

Quang oi, tao chuc mung may lam lam luon ah. Hom may goi dien thoai bao vo may sanh tao mung hum hit luon. Muon om cham lay 1 ai do de khoe . May ma tao k lam the, tao ma lam the nguoi ta bao tao khung mat thoi. Moi nguoi deu noi vo nguoi ta sinh ma mung la sao! Mung chu sao k dung k ne, tao nhan lam me nuoi con may ma. Tao goi cho Nhi, NGuyen 2 dua no cung mung lam. HichiC, buoi toi xuogn tham vo con may, vo may nhong nheo ghe ah. ma con May de thuogn qua xa. giong may y chang ah. Dung tuong tao khen may dep nhá! Tao k thich ten con may lam, nhugn con may ma! tu hom tham vo con may ve tao do benh chang dam xuogn tham nua, de khi vao ve nha tui tao se tham sau. Moi nguoi oi, the la toi co con nuoi roi nhá!

Thursday, May 8, 2008

Tomorrow...........




IF TOMORROW NEVER COMES

We live in a time when our life can change suddenly and without warning. This is the lottery generation when a simple piece of paper can make you rich and launch you into a completely different social status. This is the stock market generation when a jump in stock value followed by quick sale can make you a millionaire or put you in the poor house overnight.

This is also generation where people live in fear of catastrophe every time they drive a car, walk down a street at night, go to work or merely go to sleep at night in the privacy of their own home. Change often comes suddenly and without warning. Too often I have spoken to people who were distraught at the loss of a loved one and who were beating themselves up for not spending more time with them in the final days before their death.

They spend agonizing days, weeks and sometimes years in what I call the “If I knew it would be the last time…” depression.

Many years ago I decided that I would adopt the “What if this is the last time…”philosophy of life. I have discovered that it leaves me at peace with the world more often and provides me with a healthy perspective on life.

It is difficult at times to maintain this philosophy, and every so often I find myself, “What if this is the last time I ever see that person? Is that how I want to be remembered or how I want to remember him/her?”

When you tuck your child in tonight, ask yourself what you would do if you knew this might be the last time you ever saw your child fall asleep. Would you give him/her an extra hug? Would you be in such a hurry to get back to the television set?

When you leave for work in the morning, if you knew this might be the last time you ever said good-bye, would you get up a few minutes earlier so that you would have time to say good-bye to everyone and wish them all the best for the day? Would you say, “I love you” one extra time to your spouse? Would you get upset because your favorite shirt wasn’t ironed? Would you smile and wave as you were pulling out the driveway?

When you have an argument or disagreement with a friend, a co-worker, or a loved one, if you knew that this might be the last time you would see that person, would you make an extra effort to solve the problem before you left? Would you apologize for your actions or comments before you left? Would you roll over and go to sleep knowing that you have upset your spouse?

You must always remember that tomorrow is not promised to anyone. Today may be the last day of your life or the last day in the life of a loved one. You may never get a second chance to say “I love you”; to spend time with your spouse; or to spend time with your parents.

So if you are waiting until tomorrow to do something special for a loved one, why not do it today? If you want to say you are sorry for something you did, why not do it today? If you have been trying to find time to make that phone call or write that letter, why not do it today? For if tomorrow never comes, you will surely regret that you didn’t take an extra time to grant to someone, what may have turned out to be their last wish.

Thursday, May 1, 2008

Chanh Rum




Ngày ....tháng ......năm.......

Thỉnh thoảng cũng có người gọi chanh rhum ra uống. Chanh rhum thì cũng chỉ là một thứ nước đá chanh có nhỏ vài giọt rhum. Phụ nữ nên uống thứ này cho môi thêm một chút thơm. Uống rhum nguyên chất thì ngon nhưng theo cái mồm thô lậu của ta thì kém sự tao nhã. Uống rhum theo kiểu cocktail mới là sung sướng

Một lượng rhum nhiều bằng một tách cà phê đen chưa pha + quãng 1 thìa cafe đường cát + một phần tư quả chanh + vài lát chanh cắt thật mỏng + một dúm muối + vài hạt tiêu sọ (cho đàn ông) hoặc vài viên xí muội (nếu là phụ nữ).

Lắc ly rượu loang đều trên thành ly và đưa lên mũi ngửi qua, mùi thơm đặc trưng của rhum sẽ phảng phất. Để ly xuống và cho 1 thìa đường vào, khuấy đều cho đường tan. Ngửi thêm lần nữa, mùi rhum nhờ có đường lúc này đã dậy lên ngào ngạt. Nếm một chút đi. Rhum rất thơm và ngọt. Lấy 1/4 quả chanh vắt sơ vào đó chứ đừng vắt hết. Khuấy đều và nếm lại. Lúc này ly rượu đã có thêm một chút thanh (vắt chanh quá tay sẽ có vị chua. Có vị chua thì cũng kô dở, nhưng nếu đã có vị chua thì khi say sẽ say rất lâu bởi những thứ dùng để giải rượu đều có sẵn trong ly rượu mất rồi).

Đã có thể uống rồi đấy, cứ một vài ngụm nhỏ có thể cầm lát chanh mỏng kia nhúng nhẹ vào ly rượu, đoạn rắc lên đó ít đường, ít muối... thả vào miệng và chiêu thêm tợp rượu. Rất ngon. Một vài người cũng thích uống một ngụm rhum với một ít muối trơn (rất ít nhé). Nếu là vào mùa Đông thì nhai hạt tiêu cho nó thơm miệng và ấm. Còn phụ nữ thì nhấm nháp xí muội cho đỡ... buồn mồm.

Đừng vứt xác 1/4 quả chanh đã vắt, ở ngụm rhum cuối cùng thay vì là một lát chanh mỏng hãy thay bằng phần xác này... Ta đã kết thúc tuần rhum thứ nhất. Một đêm dài làm chừng 3 tuần như thế là tuyệt. Thêm nữa e là không ngon lành gì.

Hãy nhớ lại xem ta đã thưởng thức bao nhiêu hương - vị - trong một tuần rhum. Rất nhiều người sẽ quên kể đến vị đắng của hạt chanh. Vâng, phần đông là như thế. Nếu có nhớ đến thì cũng khó nhận diện vì khi uống rhum kiểu này, hạt chanh kô còn đắng nữa.

Nhưng nếu đã uống nhiều lần bạn nên thử kiểm soát để nhận ra vị đắng thoảng qua ấy. Cũng thú vị lắm.
Ly chanh rhum đầu tiên tôi uống chỉ để nhấm nháp cho vui chỉ thử cảm giác nên không vị nhớ nhung, chia ly, sầu muộn.
Ly thứ hai là ngày tôi chia tay anh, hichic ngày mà tôi muốn say thì nó lại càng tỉnh, càng làm cho người ta đau khổ.
Ly thứ ba để nhớ mối tình đầu, , tôi uống trogn dịp đi Phan Thiết, con bạn thân biết được nó bảo tôi khùng.
Ly thứ 4, uống để quên nhưng lại càng nhớ. Tối đi uống cafe với thằng em hai chị em có tâm sự mà mỗi đứa một kiểu lại chanh Rhum, cứ tưởng đã quen ai ngờ uống xong muốn xỉu. Nhức đầu quá sức, đi không muốn vững nữa. Đưa chị về mà em cứ sợ "Chị đừng nói là em dụ chị uống rựơu nha!" . Em hiền quá về chị leo lên giường ngủ có biết trời trăng gì nữa đâu. Em có dám đi uống cafe với chị nữa không? . Bà chằn mày đừng ganh tỵ với chị em tao nha!

Tuesday, April 22, 2008

Duc Phat va ke ngoai tinh

Đức phật và kẻ ngoại tình
Tác giả: LiLi (St)
Ðêm khuya, trong một ngôi đền, một Người một Phật, Phật ngồi người đứng...


Người : Thưa Ðức Phật thánh minh, con là một người đã có vợ, con hiện đang yêu say đắm 1 người đàn bà khác, con thật không biết nên làm thế nào.

Phật : Con có thể xác định người đàn bà con đang yêu hiện nay là người đàn bà cuối cùng duy nhất trong cuộc đời con không?

Người : Thưa vâng.

Phật : Con ly hôn, sau đó lấy cô ấy.

Người : Nhưng vợ con hiện nay dịu dàng , lương thiện, thảo hiền. Con bỏ cô ấy liệu có phần tàn nhẫn không, có mất đạo đức không, thưa Ðức Phật?

Phật : Trong hôn nhân không có tình yêu mới là tàn nhẫn và mất đạo đức.Con hiện giờ đã yêu người khác, không yêu vợ nữa. Con làm như thế là đúng.

Người : Nhưng vợ con rất yêu con, quả thật yêu con lắm, thưa Ðức Phật.

Phật : Vậy thì vợ con hạnh phúc.

Người : Sau khi con chia tay vợ lấy người khác, vợ con sẽ rất đau khổ, tại sao lại hạnh phúc, thưa Ðức Phật?

Phật : Trong hôn nhân, vợ con vẫn có tình yêu đối với con, còn con đã mất đi tình yêu đối với vợ con. Bởi vì con đã yêu người khác, chính vì có hạnh phúc, mất đi mới đau khổ, cho nên người đau khổ là con.

Người : Nhưng con cắt đứt vợ, sau đó cưới nguời khác, vậy là cô ấy đã mất con, cô ấy mới là người đau khổ.

Phật : Con nhầm rồi, con chỉ là người vợ con yêu thật sự trong hôn nhân. Khi một người như con không tồn tại, thì tình yêu thực sự của vợ con sẽ tiếp nối sang một người khác, bởi vì tình yêu thực sự của vợ con trong hôn nhân xưa nay chưa từng mất, cho nên vợ con mới hạnh phúc, con mới là người đau khổ.

Người : Vợ con đã từng nói, kiếp này chỉ yêu một mình con, cô ấy sẽ không yêu ai khác.

Phật : Con cũng đã từng nói thế phải không?

Người : Con...con...con...

Phật : Bây giờ con nhìn 3 ngọn nến trong lư hương trước mặt, xem ngọn nào sáng nhất?



Người : Quả thật con không biết, hình như đều sáng như nhau.

Phật : Ba ngọn nến ví như ba người đàn bà, một ngọn trong đó là người đàn bà hiện giờ con đang yêu. Ðông đảo chúng sinh, đàn bà đâu chỉ là mười triệu trăm triệu...Ngay đến một trong ba ngọn nến, ngọn nào sáng nhất con cũng không biết, cũng không tìm được người con hiện đang yêu, thì làm sao con xác định được người đàn bà con đang yêu hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con?

Người : Con...con...con...

Phật : Bây giờ con cầm một cây nến đặt ở trước mắt, để tâm nhìn xem ngọn nào sáng nhất?



Người : Ðương nhiên ngọn trước mắt này sáng nhất.

Phật : Bây giờ con đặt nó về chỗ cũ, lại xem xem ngọn nào sáng nhất.

Người : Quả thật con vẫn không nhìn ra ngọn nến nào sáng nhất.

Phật : Thật ra cây nến con vừa cầm giống như người đàn bà cuối cùng con đang yêu hiện nay, tình yêu nảy sinh từ trái tim, khi con cảm thấy yêu nó, để tâm ngắm nghía, con sẽ thấy nó sáng nhất, khi con để nó về chỗ cũ, con lại không tìm được một chút cảm giác sáng nhất. Thứ gọi là tình yêu cuối cùng và duy nhất của con chỉ là hoa trong gương trăng dưới nước, suy cho cùng chỉ là con số không, một cuộc tình trống rỗng.



Người : Ồ, con hiểu rồi, không phải Ðức Phật bảo con phải ly hôn với vợ, Ðức Phật đang niệm chú làm cho con ngộ đạo.

Phật : Nhìn thấu sẽ không nói trắng ra, con đi đi!

Người : Bây giờ con đã biết thật sự con yêu ai, người đó chính là vợ con hiện nay , thưa Ðức Phật.

Phật : A di đà phật...

Gia Dinh, TInh Yeu, Su nghiep

ngay.... thang ....nam....

Gia đình, tình yêu và sự nghiệp

Này em, nếu cho em gia đình, tình yêu và sự nghiệp em sẽ sắp xếp theo trật tự như thế nào?

Forever

Tình yêu lên trên à? Ừ! Tình yêu thật đẹp đúng không em? Con người sống trên đời mà không có tình yêu thì đúng là thật vô vị. M. Gorki từng nói: "Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần Mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn lửa tình yêu". Nhưng em ạ! Em có biết truyền thuyết Mỵ Châu - Trọng Thủy chưa?
Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu
Trái tim lầm chỗ đặt lên đầu
Nỏ thần vô ý trao tay giặc
Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu

Mỵ Châu đã đánh đổi gia đình và địa vị chỉ vì tình yêu. Để đến muôn đời người ta vẫn nhắc đến Mỵ Châu là một người con gái bất hiếu, bất trung. Em có dám không? Em có dám hi sinh tất cả vì tình yêu dù rằng đôi khi em là ngươì mất tất cả không, thiệt thòi nhất không?

Em nói: Nhưng nếu em phải từ bỏ người mình yêu thì sẽ buồn khổ lắm? Và đầu óc em chỉ nghĩ đến cô ấy, anh ấy là đã không muốn làm gì và không làm được gì sao? Chị nói em nghe này! Tình yêu không phải là duy nhất và bố mẹ chỉ có một trên đời. Còn nữa, nếu em không có chỗ đứng trong xã hội thì liệu người em yêu có ở bên cạnh, yêu em nữa hay không? Cuộc sống bây giờ không còn "một túp lều tranh hai trái tim vàng" nữa đâu.

Em đổi sự nghiệp lên hàng đầu à? Ừ! Rất nhiều người đã đặt sự nghiệp lên trên giống như em đấy, nhất là con trai. Họ có thể tạm gác gia đình lại, gạt tình yêu sang một bên và dấn thân vào con đường lập nghiệp một cách không mệt mỏi. Họ lao vào làm việc, kiếm tiền. Trong họ luôn nung nấu một điều: "phải có danh gì với núi sông". Mặt khác, cũng bởi họ là trụ cột trong gia đình. Họ phải làm sao cho cái trụ đó luôn vững chắc. Bọn con trai luôn có câu "Bây giờ anh chưa có gì nên anh khôgn dám....anh chỉ sợ em khổ". Thực ra khi quen nhau tôi đâu có quan trọng chuyện giàu ngheò. Anh có đôi tay, khôí óc mà. Tôi sẵn sàng chia sẻ vơí anh moị gian nan vất vả thế mà anh chẳng dám....

Ngày nay, không chỉ con trai, mà con gái cũng khá nhiều người coi trọng sự nghiệp. Xã hội bỗng nhiên trở thành: Con trai thì mải mê với địa vị mà quên mất rằng mình còn bố mẹ, vợ con. Con gái thì đắm chìm với danh vọng mà quên mất mình đã quá tuổi để lập gia đình. Những ai có gia đình rồi thì quên mất thiên chức của người phụ nữ là dâu thảo, vợ hiền, người mẹ tốt. Tất cả phó mặc cho một nhân vật phụ có tên gọi là Osin. Tất nhiên, điều chị nói không phải là tất cả.

Giàu có - tốt thôi. Quyền cao, chức trọng - quá tốt. Nhưng em ạ! Khi em mải mê với việc tạo dựng "cơ đồ", có bao giờ em biết đấng sinh thành đầu đã bạc, răng đã long? Em có biết người vợ, người chồng của em rất muốn chia sẻ chuyện cơ quan, hàng xóm bình thường, muốn ăn chung với em dù chỉ là một bữa ít ỏi trong ngày? Còn các con em nữa. Em có biết chúng học hành ra sao, chúng thích gì và mong ước điều gì?

Ngay cả bạn bè em, thử đếm xem có bao nhiêu người bạn chơi với em chân thành. Em đang có địa vị, đang thật giàu có. Nhưng có bao giờ em nghĩ một ngày sẽ mất tất cả, chỉ còn bàn tay trắng. Khi đó, ai sẽ là người ở bên cạnh em? Ai sẽ là người để em ôm chặt lấy mà khóc một cách ngon lành như con trẻ? Ai sẽ là chỗ dựa cho em mỗi khi mỏi chân, chùn gối? Và cuối cùng ai sẽ là người nâng em dậy?

Vậy em đặt gia đình lên trên tất cả? Em sẽ có một gia đình hạnh phúc. Con cái ngoan ngoãn, học hành thành người và biết đối nhân xử thế. Nhưng em ạ! Để đạt được hai từ hạnh phúc cũng không phải là điều đơn giản.

Em có thể nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ rằng: phải yêu cô này, phải lấy cô kia hoặc phải làm ngành này, việc nọ vì bố mẹ thích không? Em có thể huỷ một cuộc hẹn ký kết hợp đồng với khách hàng chỉ vì em đã hứa sẽ đưa các con đi chơi công viên chứ? OK! Cứ cho là em có thể đi. Khi đó, em sẽ là một người con có hiếu; người vợ đảm, người chồng lý tưởng và người bố, người mẹ mẫu mực.

Nhưng em này! Thế giới loài người là một cuộc chạy đua. Em phải chạy và phải chạy thật nhanh để bắt kịp họ. Em không thể dừng lại được đâu. Vì như thế, em sẽ thấy mình lạc lõng. Sẽ chẳng ai chờ em. Em sẽ trở nên tụt hậu. Em sẽ bị xã hội đào thải. Và khi đó, em làm gì để hạnh phúc được vẹn nguyên?

Trên đời này chẳng có ai hoàn hảo. Khi người ta có gia đình hạnh phúc, tình yêu lý tưởng và chỗ đứng vững chắc trong xã hội thì khi ấy chẳng có gì phải bàn cãi nữa, đó là thiên đường mà ai cũng mơ ước. Nhưng khi người ta phải chọn và sắp xếp làm sao cho hợp lý thì thật là khó. Nếu như để làm vui lòng gia đình thì em phải hy sinh tình yêu. Nếu như để giữ được tình yêu thì em phải hy sinh sự nghiệp. Và nếu như để sự nghiệp ngày càng vững chắc thì em lại xao nhãng gia đình và người yêu, người vợ của mình.

Thật rắc rối và khó khăn... Đặt cái nào lên trước, cái nào đứng sau? Đặt cái nào đứng trên và cái nào đứng dưới đây?

Em hỏi chị: Nếu là chị, chị sẽ sắp xếp như thế nào? Ừm! Nếu là chị, chị sẽ không đặt tình yêu lên trên, không đặt sự nghiệp lên đầu hay không đặt gia đình lên tất cả. Chị đặt chúng ngang hàng với nhau: Gia đình ở giữa, sự nghiệp bên phải và tình yêu bên trái; cố gắng để làm sao thật hài hoà vì chúa Jesus từng nói: "Thiên đường ở chính trong ta. Địa ngục cũng do lòng ta mà có".

Nếu không phải em, không phải tôi mà là các bạn, thì các bạn sẽ sắp xếp như thế nào?

Mọi ngươì đêù có lý do riêng để chọn nhiêù cách giải quyết khác nhau, vậy bạn haỹ chọn cách giải quyết cuả bạn và kể cho tôi nghe với nhé!


Monday, April 21, 2008

HOA HỒNG VÀNG

Sự tích hoa hồng vàng!
Ta sẽ cho con hóa thân thành hoa hồng vì chỉ có hoa hồng mới sánh được với sự cao quý của con và chỉ có gai của hoa hồng mới bảo vệ con khỏi những tổn thương. Màu sắc của con sẽ không phải là đỏ tươi thắm thiết, không phải hồng phấn dịu dàng mà là màu vàng mãnh liệt cháy lòng. Để cho kẻ phản bội con mỗi khi nhìn thấy hoa hồng vàng là day dứt hối hận và những chiếc gai của con sẽ khiến cho hắn phải đau đớn như con đã từng đau đớn vì hắn…..”

Truyền thuyết kể rằng: Ngày xưa , khi thần Zeus – chúa tể thần linh, trong 1 chuyến rong chơi đã phải lòng 1 thiếu nữ trần gian và hạ sinh 1 cô con gái, đặt tên là Elisa. Thần Zeus lấy làm vui mừng phán rằng :

- Bởi vì con là con của thủ lĩnh tối cao trên đỉnh Olympia, nên con sẽ được thụ hưởng tất cả tinh hoa của trời đất, không 1 kẻ phàm tục nào có thể sánh được với con…Ta ban cho con quyền lực của sắc đẹp, sự thông minh tuyệt đỉnh, hết thảy mọi người phải cúi đầu trước gót chân con.

Elisa theo năm tháng lớn lên và những lời cầu chúc của cha nàng mau chóng trở thành hiện thực. Mỗi buổi sáng, đích thân Thần Mặt Trời gom tụ những tia sáng đẹp nhất, lóng lánh nhất hun đúc thành vô số viên ngọc điểm xuyết lên xiêm y của Elisa. Buổi trưa, các nàng mây kết thành chiếc võng êm ái cho nàng ngả lưng giữa vườn mộng. Và buổi tối, Thần Đêm tự tay gom sao trên trời cho Elisa ném xuống hồ làm thú tiêu khiển….Nàng được nuông chiều rất mực bởi hết thảy đều kinh sợ quyền lực của cha nàng..

Một buổi sớm mùa xuân, thần Eros - vị thần của tình yêu – ghé thăm Elisa để tặng nàng những viên ngọc kết tinh từ tình yêu do chàng đạt được. Elisa tha thiết nài nỉ Eros dạy nàng bắn cung. Vì không thể khước từ, chàng đã cho Elisa mượn chiếc cung với những mũi tên tình ái. Elisa đã dùng chiếc cung ấy để tập bắn. Chẳng may nàng trượt tay và 1 mũi tên bay đến , cắm thẳng vào tim Eros. Trong 1 phút, Eros như bị hóa đá, chàng cảm thấy ngây ngất vì Elisa, dường như Elisa đã là 1 phần không thể thiếu trong suốt quãng đời còn lại. Và chàng biết: Mình đã phải lòng nàng mất rồi!

Kể từ hôm đó, Eros mang bệnh tương tư. Chàng chẳng còn thiết đến những yến tiệc hay dạ hội, cũng chẳng chú tâm đế nhiệm vụ được giao, suốt ngày chỉ mê mẩn vén mây ngắm nhìn Elisa cho thoả nỗi nhớ nhung. Chiếc cung bị vứt lăn lóc, những mũi tên bị rỉ sét, tình yêu không còn đến với con người…

Chuyện tới tai thần Zeus. Ngài lấy làm thương hại cho Eros và quyết định kết hợp hai người với nhau. Đám cưới đã diễn ra linh đình suốt 30 ngày đêm. Những món cao lương mỹ vị được dọn khắp nơi, những suối rượu tuôn chảy không ngừng. Người ta ca hát, người ta nhảy múa, ngưòi ta chúc mừng một đôi trai tài gái sắc..

Eros cưới được Elisa lấy làm hạnh phúc nhất trần đời. Chàng nuông chiều Elisa rất mực, nhất nhất đều tuân theo ý muốn của nàng. Eros xây nên 1 lâu đài nguy nga diễm lệ bằng thủy tinh, hồng ngọc và đá quý cho Elisa cư ngụ. Chàng dặn dò:

- Elisa xinh đẹp của ta ơi! Ta yêu nàng hơn cả bản thân mình và giá nào ta cũng không để mất nàng. Hãy ngoan ngoãn ở trong lâu đài và chớ đi xa, ta không muốn người nào khác ngoài ta được thưởng thức sắc đẹp của nàng. Tình yêu của ta dành cho nàng là duy nhất, mãnh liệt hơn thác và đậm đà hơn mật ong. Nàng chớ khiến ta buồn lòng..

Elisa vì tình yêu với Eros đã ngoan ngoãn nghe theo lời chàng dặn dò, họ đã có những ngày tháng thật hạnh phúc. Và rồi Eros lại rong ruổi ra đi với nhiệm vụ của thần tình ái. Chàng đi quanh năm suốt tháng để kết nối những tâm hồn nam nữ yêu nhau, chàng bỏ mặc Elisa ở một mình trong cung điện lạnh giá…

Tai họa bắt đầu xảy ra khi thần Ganh Ghét xuất hiện. Mụ ta vừa trở về sau khi gieo rắc sự ganh ghét ở vương quốc Hòa Bình. Được tin Eros kết hôn với Elisa, mụ ta đã lồng lộn vì ghen tức. Eros phải là của mụ chứ không phải của Elisa. Với ý nghĩ đen tối đó, mụ đã tức tốc lên đường đi tìm Eros. Chờ đến khi chàng mệt mỏi thiếp ngủ, mụ lén nhổ mũi tên ra khỏi trái tim chàng và thổi vào đó 1 hơi “quên lãng”. Eros tỉnh dậy, thoắt chốc không còn nhớ gì đến chuyện cũ. Chàng lại mải miết ra đi và không ghé về thăm người vợ trẻ nữa…

Phần Elisa chờ đợi mòn mỏi nhưng chẳng thấy chồng đâu. Mỗi ngày nàng càng thêm phiền não và lâm bệnh nặng. Không có ai ở bên cạnh nàng ngoài mặt trời, mặt trăng và các vì tinh tú. Elisa đã nhờ gió đem lời nhắn gửi đầy nhớ nhung đến Eros. Nhưng gió trở về và báo cho nàng 1 tin buồn rằng Eros đã không còn yêu nàng nữa. Chàng đang vui vẻ tranh tài cùng thần Ganh Ghét và chẳng còn nhớ Elisa là ai

Điều này khiến Elisa tội nghiệp hoàn toàn gục ngã. Nàng khóc đến kiệt sức ngất đi. Khi tỉnh dậy, Elisa van xin thần Mặt Trời:

- Mặt trời! Hãy thiêu đốt ta bằng sức nóng của người, ta thà chết đi như thế còn hơn đau đớn vì sự phản bội của chồng ta. Không có chàng, ta sống trên đời này còn ý nghĩa chi???

Mặt trời không nỡ nhìn Elisa đau khổ đã kéo mây đen che mặt khiến đất trời u ám, tăm tối.

Bệnh của Elisa mỗi ngày 1 trở nên trầm trọng và rồi nàng qua đời. Giây phút ấy chim muông ngừng ca hát, hoa héo rũ và chẳng còn tỏa hương thơm. Thần Zeus đau đớn cùng cực. Người tự trách mình rằng:

- Elisa con ơi! Ta đã cầu chúc cho con sắc đẹp và sự thông minh nhưng ta lại không ban cho con sự can trường vượt qua sóng gió. Lỗi tại ta! Chính ta đã hại con rồi….

Thần Zeus vì quá yêu con nên không nỡ nhìn thân xác nàng tan biến thành tro bụi. Vì thế ngài đã phán:

- Ta sẽ cho con hóa thân thành hoa hồng vì chỉ có hoa hồng mới sánh được với sự cao quý của con và chỉ có gai của hoa hồng mới bảo vệ con khỏi những tổn thương. Màu sắc của con sẽ không phải là đỏ tươi thắm thiết, không phải hồng phấn dịu dàng mà là màu vàng mãnh liệt cháy lòng. Để cho kẻ phản bội con mỗi khi nhìn thấy hoa hồng vàng là day dứt hối hận và những chiếc gai của con sẽ khiến cho hắn phải đau đớn như con đã từng đau đớn vì hắn…..”


Và rồi, trên mặt đất đã xuất hiện 1 loại Hoa hồng Vàng - màu của sự phản bội.....